T�i trợ bởi vatgia.com

Dạo qua bốn mùa ở Altyn Arashan

 

Thảo nguyên Altyn Arashan

Ở Altyn Arashan, du khách có thể cưỡi ngựa dạo đồng cỏ, leo núi, thám hiểm các hồ xanh xinh đẹp hay cắm trại... Nhưng tôi và David, anh bạn giáo viên trẻ người Czech, lại muốn đi tìm hồ Ala Kul, nàng tiên xinh đẹp nằm bí ẩn trên đỉnh của một trong nhiều ngọn núi thuộc dãy Palatka.

Chúng tôi quyết định tự đi với tấm bản đồ cũ mèm trên tay. Nhờ vậy mới gặp và ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của Altyn Arashan, nơi mỗi ngày bốn mùa đi qua. Từ bình minh đầu ngày rải nắng vàng mơ xuống những cánh đồng hoa dại rực rỡ đủ màu, chiều thu xanh ngăn ngắt, vầng trăng trôi lững lờ... đến những cơn mưa tuyết, mưa đá của tiết đông giá... tất cả chỉ trong một ngày ngắn ngủi!

Xuân qua, hạ đến

Chúng tôi lên đường lúc gần 7g sáng, mặt trời mới len qua những cánh rừng thông le lói chiếu xuống thung lũng Arashan. Rời khỏi khu “trung tâm” Altyn loe hoe vài túp lều mục đồng, con đường mòn ven sông lẫn vào những đồng cỏ ngập nước, những cánh rừng thông tùng cây cỏ mọc rậm rì bên dưới. Chúng tôi phải định hướng bằng cách men theo sông Arashan về thượng nguồn của nó, sông băng Palatka.

Lúc mới đi tiết trời Altyn Arashan như ngày đầu xuân, nắng dịu ấm, lấp lánh trên những cánh rừng. Rồi nắng vàng ấm nhè nhẹ lan trên những đồng cỏ xanh mượt chạy tít chân trời với những bầy cừu, đàn ngựa thong dong gặm cỏ. Cứ cặm cụi mải mê vừa đi vừa tìm đường, tìm cách vượt dốc, qua sông… đến khi thấy bầu trời phía trước xanh ngắt rực rỡ trong nắng, chiếc áo sao nóng, mồ hôi tuôn chảy... mới hay mình đang chạm vào vẻ lộng lẫy của Altyn Arashan ngày hè.

Thảo nguyên nắng trưa vàng óng, đồng cỏ dậy lên màu xanh mượt mà. Đó đây rực rỡ những cánh đồng hoa vàng bông đỏ chạy thênh thang ngút ngàn. Đã vậy, những đồi hoa đẹp còn được điểm tô thêm bằng những con suối lấp lánh ánh nắng, những cánh rừng xanh ngăn ngắt, bầu trời xanh trong nõn nà vài cụm mây trắng…

Mọi người gần như choáng ngợp trước khoảnh khắc mùa hè tuyệt đẹp của Altyn Arashan...  

Tuyết băng vĩnh cửu của sông băng Palatka giữa tháng 7 mùa hè

 

Lữ khách miệt mài trên đường chinh phục

 

Xuân - thảo nguyên những đồng hoa rực rỡ

 

Chiều thu xanh

Thu chưa kịp về đông đã đến

Bầu trời đang xanh, nắng chói chang phút chốc đã mây che tối sầm khi chúng tôi vượt qua sông băng, đi tiếp lên dãy Palatka. Đường đi (sau này mới biết đã chọn sai) dốc ngược, nhiều đá trơn đến mức chúng tôi phải đu bám vào các tảng đá lớn để bò lên, đi chỉ khoảng 20 bước là phải dừng lại thở. Dù sông băng Palatka kế bên gió lạnh quất buốt, mồ hôi vẫn ướt đẫm áo quần.

Tuy nhiên, mọi người cố gắng đi tiếp vì hồ Ala Kul vẫn còn đâu đó phía trước. Gió quần quật càng mạnh, rồi bông tuyết trắng xóa bay lả tả. Vừa kịp nép bên một tảng đá lớn thì mưa đá đổ xuống rào rào. Xung quanh đất trời tối sầm, nhiệt độ xuống rất thấp, lạnh tê buốt. May là trận mưa đá ngừng nhanh, dù trời vẫn tối sầm, gió vẫn vần vũ. Tất cả quyết định đi lên tiếp dù lúc này gió càng mạnh và lạnh hơn.

Đến lúc cách đỉnh không xa lắm, một trận mưa đá lại đổ xuống. Lại co ro nấp bên hốc đá chờ mưa ngớt, chúng tôi quyết định nếu đến 2g chiều mưa vẫn không ngớt phải quay về. 

Mưa đá không ngừng, chỉ nhẹ hạt hơn lúc 2g chiều. Mọi người đành quay về. Đường xuống không mệt nhưng nguy hiểm vì sau mưa vừa dốc, vừa trơn. Tôi dùng phiến đá lớn, hơi phẳng ngồi lên làm máng trượt, trượt trên đá xuống chân núi. Hết núi đá đến những dốc bùn sau mưa trơn nhẫy khiến chúng tôi vừa “bắt ếch” vừa đi xuống!

Ông trời như đang đùa. Khi chúng tôi xuống đến đồng xanh vẫn còn đầy bông tuyết trắng và những hạt mưa đá lóng lánh thì đám mây xám đã kéo nhau trốn đâu mất, trả lại bầu trời trong xanh. Trên cao nắng vàng dịu dàng. Thảo nguyên dìu dịu mát sau mưa đá, mưa tuyết. Bầu trời trong trẻo, những triền núi lấp lánh những dòng sông băng, những cơn gió chiều hơi lành lạnh, đồng cỏ xanh ướt lấp lánh nắng, những đàn gia súc béo căng nhởn nhơ thong dong đi về thôn xóm…

Tiết trời như đang nhè nhẹ vào thu. 

Về gần Altyn Arashan lúc hơn 6g chiều. Tơi tả, rã rời sau một ngày trời băng sông, vượt suối, leo núi, trèo đèo… tưởng như không còn chút sức nào để nhìn để ngắm, tôi lại ngỡ ngàng khi gặp lại dòng Arashan lấp lánh dưới trời xanh thẳm lúc chiều muộn. Nơi cuối trời xa, treo trên dòng sông xanh, giữa những ngọn núi tuyết... lấp lánh mảnh trăng bạc hờ hững...

Tôi như chơi vơi chẳng muốn về “nhà” nữa, cứ ở mãi giữa thảo nguyên xanh xinh đẹp. Và như bốn mùa đi qua trong ngày vẫn chưa đủ, thảo nguyên Kyrgyzstan còn tặng thêm đêm xanh Altyn Arashan trăng vàng lung linh…

Trong đêm thơm ngát đồng cỏ, say trăng thảo nguyên, tôi cứ ngỡ mình đang ở một rẻo thiên đường rơi rụng...

 
Cho điểm nào
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Góp ý cho vui

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới